Đêm qua, MU đã giành chiến thắng với tỷ số 1-0 trên sân Goodison Park của Everton. Trong đó, siêu dự bị Benjamin Sesko một lần nữa tỏa sáng khi ghi bàn duy nhất giúp Quỷ đỏ chiến thắng.

Tiền đạo người Slovenia đang trải qua giai đoạn bùng nổ nhất kể từ khi gia nhập Manchester United, với 6 bàn thắng chỉ trong 7 lần ra sân gần nhất trên mọi đấu trường, một bước tiến vượt bậc so với vỏn vẹn 2 pha lập công ở 17 trận đầu khoác áo “Quỷ đỏ” sau khi chuyển đến từ Leipzig.

Đáng chú ý, không có cầu thủ nào ghi nhiều bàn thắng từ ghế dự bị tại giải Ngoại hạng Anh mùa này hơn Sesko (3 bàn), thành tích giúp anh sánh ngang Emiliano Buendía, Junior Kroupi và Samuel Chukwueze.

Không chỉ hiệu quả ở khâu dứt điểm, Sesko còn cho thấy khả năng tác động trực tiếp đến thế trận. Dù chỉ chơi hơn 30 phút trước Everton, anh có 3 lần chạm bóng trong vòng cấm đối phương, chỉ kém Bryan Mbeumo và Diogo Dalot (4 lần), những người đá chính từ đầu.

Phong độ ghi bàn đáng sợ của Benjamin Sesko - Ảnh 2
HLV Carrick khen ngợi Sesko

HLV Michael Carrick không giấu được sự hài lòng khi nói về cậu học trò trên Sky Sports: “Cậu ấy đang ở trạng thái rất tốt. Chúng tôi đã có những cuộc trao đổi tích cực. Sự kiên nhẫn là điều quan trọng với Sesko, chờ đợi và phát triển tại đây. Cậu ấy hiểu điều đó.

Tôi tin Sesko sẽ là nhân tố lớn của đội bóng trong nhiều năm tới. Chúng tôi có nhiều tiền đạo chất lượng, vì vậy cần quản lý tốt sự phát triển của cậu ấy. Nhưng mỗi khi vào sân, Sesko đều tạo ra khác biệt”.

Về phần mình, tiền đạo người Slovenia khẳng định tinh thần sẵn sàng cống hiến: “Điều quan trọng là khi được tung vào sân, tôi phải giúp đội bóng. Dù là 5 phút hay 90 phút cũng không khác biệt. Tôi tin vào bản thân và các đồng đội cũng vậy. Họ biết tôi có thể mang lại điều gì, và phần còn lại là trách nhiệm của tôi”.

Chiến thắng trước Everton giúp MU trở lại top 4 giải Ngoại hạng Anh. Đáng chú ý, đội bóng vẫn bất bại trong 9 trận dưới thời Carrick qua hai giai đoạn nắm quyền (7 thắng, 2 hòa).

Trong lịch sử CLB, chỉ có Ole Gunnar Solskjaer mùa 2018/19 (11 trận) và Herbert Bamlett năm 1927 (10 trận) có chuỗi trận dài hơn trước khi nếm thất bại đầu tiên. Carrick thừa nhận ông tự hào với tinh thần chiến đấu của các học trò, đặc biệt trong những thời điểm phải “chịu đựng” và phòng ngự quyết liệt cuối trận.